Mặt trời trên thảo nguyên luôn nhiệt tình, sáu giờ sángtrời đã sáng rõ. Ánh nắng xuyên qua kính chắn gió rạn nứt chiếu thẳngvào trên mặt Tiêu Tiêu nhanh chóng đánh thức cô dậy.
Tiêu Tiêu mở mắt ra, nhìn ngay thấy một đôi mắt to màu hổ phách, giật mình kinh hãi.
Một con báo đốm đen bóng đang đứng trên nắp capo, bàn chân to khỏe đặttrên vết nứt như mạng nhện trên kính chắn gió, tò mò nhìn vào trong xe.
”Em dậy rồi à?” Triển Lệnh Quân đã tỉnh từ lâu, đang cầm một tấm bản đồ viết viết vẽ vẽ.
”Nó... nó...” Tiêu Tiêu lắp bắp nói không nên lời, chỉ chỉ con dã thú bên ngoài xe.
Triển Lệnh Quân ngẩng đầu nhìn một cái: “Rất đáng yêu!”
”Này!” Tiêu Tiêu đẩy anh ta một cái, vấn đề ở đây là có đáng yêu haykhông sao? Đó là một động vật săn mồi cỡ lớn, ăn thịt người!
”Không có việc gì, nó vừa ăn một con linh dương rồi, không đói!” Triển Lệnh Quân khoanh một vòng tròn trên bản đồ, hơi nhíu mày.
Vị trí hai người dừng xe là một khu rừng nhỏ, chính là nơi báo đốm thích náu mình. Nó ngồi trên ngọn cây quan sát cục sắt này cả đêm, phát hiệnthứ này không có nguy hiểm gì mới mò xuống xem xét.
Tiêu Tiêu kiểm tra lại cửa kính xe, đại bộ phận kính xe đều nguyên vẹn,chỉ có cửa phía sau bị vỡ. Nhưng cửa kính phía sau xe địa hình rất nhỏ,con báo đốm không thể chui vào được. Khẳng định tính mạng không bị đedọa, Tiêu Tiêu mới có tâm tư ngắm nhìn con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047418/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.