“Mày đừng đắc ý, loại giải đấu thương mại này vốn đã không chuyên nghiệp...” Tần Á Nam gân cổ nói.
”Tần Á Nam!” Tiêu Tiêu cắt ngang lời phê phán đầy hận đời của cô ta,khoanh tay nhìn cô ta như cười như không: “Tao cũng phải bội phục mày,thua nhiều lần như vậy mà vẫn tin chắc mình là đệ nhất thiên hạ“.
”Mày cứ đắc ý đi, rồi sẽ đến lúc mày phải khóc, đồ hai mặt đê tiện!” Tần Á Nam nghiến răng nghiến lợi nói: “Mấy năm nay mỗi lần nhìn thấy cái bộ mặt giả vờ vô tội của mày là tao lại buồn nôn“.
Tiêu Tiêu không hề tức giận chút nào, ngược lại còn cười lên: “Nói đếnvờ vịt thì tao còn kém mày xa, rõ ràng căm ghét tao như vậy mà còn cốtình thân cận, chẳng lẽ người buồn nôn nhất không phải mày sao?”
Tần Á Nam giận xanh mặt, cãi nhau cay nhất không phải là không cãi lạiđược đối phương mà là cãi nhau một hồi xong mình thì tức gần chết, cònđối phương lại không hề tức giận gì cả.
”Tần Á Nam, mặc dù tao không thích cái thái độ của mày nhưng chuyện nàytao vẫn phải làm rõ một chút“. Tiêu Tiêu lấy điện thoại di động ra, mờtrang web của trường tìm trang cá nhân của Hách Nhân giơ cho cô ta xem:“Tao không hề động vào bản thiết kế của mày, là một thằng con trai trong hội học sinh tên là Hách Nhân làm. Sau đó nhà trường đã kỉ luật nó, màu có thể về trường hỏi thăm“.
Tần Á Nam nhìn chằm chằm bức ảnh, cảm thấy nam sinh này có chút quenmắt:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047404/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.