Tám giờ tối, gần đến thời gian hội sở Tang Du đóng cửa,Triển Lệnh Quân ngồi bên bàn làm việc, cử động bả vai hơi cứng đờ. Nhìnđiện thoại di động không thấy có tin tức gì mới, đôi môi mỏng dần dầnmím lại thành một đường thẳng tắp.
”Tiêu Tiêu đến nạp thẻ chưa?” Đi qua quầy lễ tân, Triển Lệnh Quân dường như chợt nhớ tới chuyện gì đó, hỏi Điềm Điềm một câu.
”Chưa“. Điềm Điềm lắc đầu, thấy Triển Lệnh Quân phải đi vội vàng gọi anh ta lại: “Đại ca, trời chuyển lạnh rồi, chúng ta có đồng phục mới chomùa đông hay không?”
Triển Lệnh Quân thoáng nhìn chiếc váy trên người Điềm Điềm: “Bất kể đôgn hè, nhiệt độ trong nhà tại Tang Du luôn cố định ở 25 độ C“.
”Đó là nhiệt độ trong văn phòng của các anh, em làm lễ tân đứng ở cửa,bốn bề thông gió, nhiệt độ cao nhất có năm độ!” Điềm Điềm bất mãn khángnghị, sau đó gác cằm lên quầy lễ tân cao cao, tội nghiệp như một con cún con: “Đại ca, em xin anh mà, anh nhờ chị Tiêu Tiêu thiết kế cho em mộtcái váy nữa đi“.
Triển Lệnh Quân: “...”
Mới vài ngày mà thuộc hạ của mình bị người ngoài mua chuộc hết cả rồi.
Một đôi găng tay da hươu mỏng màu đen đặt lên trên vai Triển Lệnh Quân,anh ta không cần quay lại cũng biết là ai: “Mộ tiên sinh có nhu cầu gìsao?”
”Hôm nay trợ lí của tôi có việc, làm phiền bác sĩ Triển đưa tôi về nhà“. Mộ Giang Thiên mặc một chiếc áo đuôi tôm ngắn, sống lưng thẳng tắp, một tay cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047400/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.