“Màu đỏ là nghiệp hỏa của địa ngục, phượng hoàng tắm lửasống lại, lông vàng chấm xanh, là vua của loài chim“. Không phải lần đầu tiên đứng trước ống kính nữa, Tiêu Tiêu đã bình tĩnh hơn trước kia rấtnhiều: “Bộ lễ phục này phải mặc trong những tình huống đặc thù. Tôi nghe nói một thời gian nữa Lam tiểu thư sẽ sang châu Âu tham gia liên hoanphim, cho nên đây là chiếc váy tôi thiết kế dành riêng cho chị ấy để đitrên thảm đỏ ở liên hoan phim. Chiếc váy này có phượng hoàng trong vănhóa truyền thống nước ta, niết bàn có nghĩa bất khuất và tiến lên, giống như ngành điện ảnh nước ta dù gặp bao nhiêu gian nan trắc trở cũngtuyệt đối không sợ, vẫn quyết chí tiến lên“.
”Nói rất hay“. Dưới bàn giám khảo, một nhà thiết kế thời trang phim không ngờ lại vỗ tay khen ngợi.
Có giám khảo này khởi đầu, toàn bọ khán giả cũng vỗ tay theo.
Adeline nhíu mày cầm lấy micro: “Chiếc váy này rất sáng tạo, nhưng xử lí chi tiết vẫn chưa đạt, nhất là cách dán lông vũ phía dưới...”
”Adeline, nếu tôi nhớ không lầm thì nhà thiết kế này là người của công ty chị mà“. Giám khảo bên cạnh không nhịn được nhắc nhở.
”Đây là cuộc thi, bất luận xuất thân. Bây giờ tôi là giám khảo, khôngphải nhà thiết kế thủ tịch của côgn ty thí sinh này“. Adeline nói vôcùng chính trực.
Khán giả cười ồ, Tiêu Tiêu hơi ngán ngẩm trước sự cương trực công chínhcủa Adeline: “Vâng, đúng như bà nói, thực ra lông phượng hoàng là phương án thứ hai của tôi. Bởi vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047385/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.