Tiêu Tiêu hoàn toàn không nghe rõ Lương Tĩnh Dao nói gì, cô vẫn còn đắm chìm trong nỗi khiếp sợ vừa rồi.
Triển Lệnh Quân đưa cho em họ một đôi đũa, tặng kèm một ánh mắt sắc lẹm.
Để không bị anh họ giết chết, Lương Tĩnh Dao khôn ngoan lựa chọn im lặng, cầm lấy đũa cố gắng tọng đồ ăn vào miệng.
”Anh, à không, tôi...” Tiêu Tiêu cầm lại điện thoại, lắp bắp một hồi lâu không biết nói gì cho phải. Chiêu này của Triển Lệnh Quân quá tàn nhẫn, nghe nói cô lên giường với người đàn ông khác, loại trẻ ranh chưa rànhthế sự như Hàn Đông Vũ chắc chắn sẽ không liên lạc với cô nữa.
Ngoài ra, vừa rồi Triển Lệnh Quân nói những lời đó thật là quá mức tự nhiên, dường như cô thật sự là bạn gái của anh ta vậy.
Thấy cô nhìn mình chằm chằm, Triển Lệnh Quân đột nhiên đưa tay đến trước mặt Tiêu Tiêu, tựa như muốn sờ tóc cô.
Tiêu Tiêu lập tức giống như trúng phép định thân của Tôn Ngộ Không, giơđiện thoại di động không dám nhúc nhích. Lúc trước Hàn Đông Vũ định gạttóc cô, cô vừa tức giận vừa sợ hãi, bây giờ người này làm động tác giống hệt nhưng lại chỉ làm tim cô đập tăng tốc. Dù sao mặt to hơn nữa Triểntiên sinh cũng đã thấy rồi, cô có gì phải sợ chứ?
”Cơm dính vào tóc rồi!” Triển Lệnh Quân nhặt một hạt cơm dính trên lọn tóc quăn bên má Tiêu Tiêu xuống.
Tiêu Tiêu: “...”
Đúng là không có mất mặt nhất, chỉ có mất mặt hơn, thảo nào thợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047370/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.