Thời điểm hết hạn báo danh càng ngày càng gần, còn phảicó thời gian cắt may trang phục và chụp ảnh, thời gian còn lại cho Tần Á Nam đã cực kì ít ỏi, tâm trạng cũng càng ngày càng nôn nóng.
”Tiêu Tiêu, mình muốn thương lượng với cậu một việc“. Tần Á Nam nhìn Tiêu Tiêu bằng ánh mắt thành khẩn.
Tiêu Tiêu vừa nhìn thấy điệu bộ này của Tần Á Nam đã nghi ngờ trong lòng, chắc chắn không có chuyện tốt gì: “Việc gì thế?”
”Chủ đề dự thi lần này của mình là trang phục hưu nhàn, đã có váy chữ A, quần ống rộng, âu phục và váy liền thân, còn kém một chiếc quần liềnthân nữa. Nhưng cậu cũng biết đấy, mình không am hiểu làm quần liềnthân, cậu có thể cho mình chiếc quần liền thân cậu thiết kế quý này được không?” Tần Á Nam nói với giọng cấp bách, thực ra nếu hôm nay Tiêu Tiêu không đến tìm cô ta, cô ta cũng phải đến nhờ Tiêu Tiêu.
Tiêu Tiêu rất sở trường làm quần liền thân, quý này cũng thiết kế mộtchiếc, lúc trước cạnh tranh thiết kế chính đã mang ra sử dụng. Vấn đề là thiết kế của mỗi người đều có hạn, nếu cho Tần Á Nam chiếc quần này,Tiêu Tiêu muốn giữ vững thành tích sẽ phải thiết kế một tác phẩm khác bổ sung, cô tự nhận mình còn chưa hảo tâm đến mức đó.
”Cho cậu thì mình làm thế nào?” Tiêu Tiêu nhíu mày, tại sao con bé này lại có thể dày mặt đến thế?
”Không lấy không của cậu, mình sẽ tính chiếc váy thuỷ sam kia cho cậu, cậu thấy có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047356/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.