Hình ảnh này thật sự rất đẹp, Tiêu Tiêu không nhịn đượclấy điện thoại di động ra chụp một kiểu, hết sức trân trọng lưu lại, sau đó dựa vào bên cửa lẳng lặng đứng nghe.
Tiêu Tiêu không học âm nhạc, nhưng bởi vì thời cấp ba hâm mộ một vị nhạc công piano thiên tài tên là Mộ Giang Thiên, nghe nhiều đĩa nhạc độc tấu nên bao nhiêu cũng có thể nhận biết được tình cảm trong tiếng đàn. Nhưbây giờ, sự sầu khổ chất chứa, thỉnh thoảng lộ ra một chút nhát gan vàlưỡng lự, lúc khác lại là sự quật cường chống lại số phận, vĩnh viễnkhông chịu thua cuộc.
Trong khúc nhạc chầm chậm, một nốt nhạc kì lạ đột nhiên lẫn vào phá hoại điệu nhạc như mây trôi nước chảy. Tiếng đàn đột nhiên im bặt, bàn tayngười đàn ông trên những phím đàn đen trắng nổi lên gân xanh, giằng cochốc lát, đau khổ cúi đầu.
Đứa bé dựa vào thân đàn ngỡ ngàng mở mắt ra, dường như không hiểu vì sao nhạc khúc đột nhiên bị bỏ dở.
”Thế này là khôi phục rất tốt rồi“. Liêu Nhất Phàm đứng trong bóng tốiphía sau chiếc dương cầm bước tới, bây giờ Tiêu Tiêu mới phát hiện trong phòng còn có người khác ngoài nhạc công và đứa bé.
Vai người nhạc công run nhè nhẹ như đang kìm nén lửa giận: “Cô biết cáigì, co tay, hợp âm đều có vấn đề, bắt đầu từ nhịp thứ tám liền không thể đàn trôi chảy được nữa, cô cho rằng thế này gọi là khôi phục rất tốt?”
Giọng nói hơi khàn khàn vì giận dữ, nhưng vẫn không che giấu được âm sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047352/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.