Màu đen đích xác được sử dụng trong những trường hợp này, nhưng cách giải thích như vậy thì bây giờ cô mới nghe nói. Tiêu Tiêuhơi kinh ngạc trước những hiểu biết của Triển Lệnh Quân đối với màu sắc, suy nghĩ một hồi lâu mới lúng túng nói: “Anh rất có thiên phú, học yđúng là đáng tiếc“.
Nghề thiết kế này giai đoạn ban đầu hơn nhau ở chỗ chăm chỉ, nhưng đếncấp độ cao sẽ phải xét đến thiên phú, một chút khác biệt nhỏ bé đã đủtạo thành khoảng cách giữa một bậc thầy đỉnh cấp và nhà thiết kế tầmthường.
Triển Lệnh Quân buông mắt nhìn bộ quần áo thiết kế cho chuyên gia vật lí trị liệu, cười cười tự giễu: “Không phải thiên phú gì, là giáo dụcthôi“.
Giáo dục? Những thứ trừu tượng thế này cũng có thể đưa vào trong giáo dục sao?
Tiêu Tiêu không hiểu lắm, nhưng bác sĩ Triển không hề có ý định tiếp tục giải thích, chỉ trả lại ba bản thiết kế cho cô.
Không được sao? Tiêu Tiêu nhận lấy bản vẽ, có chút mất mát. Lần đầu tiên trong đời ra sức tiếp thị chính mình, không ngờ lại thất bại như vậy:“Được rồi, tôi biết yêu cầu này cũng rất vô lí, dù sao...”
Ngăn kéo gỗ bị kéo ra, phát ra tiếng động nặng nề cổ xưa. Tiêu Tiêungẩng đầu lên thấy Triển Lệnh Quân lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếcthẻ màu trắng, đặt lên trên mặt bàn trơn bóng soi gương được. Chiếc thẻnày gần như trong suốt, hết sức đơn giản, chỉ có hình hai chiếc cây bạc ở chính giữa.
”Tiếp tục làm đi, nếu có thể làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047338/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.