Cô còn chưa kịp nghĩ rõ ràng, cơn thịnh nộ gần như hóathành thực chất của chị Phương đã tạt vào mặt mà đến, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “Chín giờ bảy phút rồi, nhà thiết kế Tiêu Tiêu của chúngta đúng là càng ngày càng tiến bộ, thậm chí còn không thèm đến đúng giờnữa“.
Đến công ty này nửa năm, Phương Hướng Tiền nhìn chướng mắt nhất chính là Tiêu Tiêu. Cậy mình có ngoại hình dễ coi được chỉ đạo nghệ thuật ưu ái, thường xuyên đến muộn, thỉnh thoảng công việc đang làm dở đột nhiên lại chạy lên trên lầu, nói là phải đến phòng thử đồ có việc, tỏ ra mình làngười quan trọng, bản thân lại mong manh yếu ớt, quản nghiêm một chút là lăn ra ốm.
Giọng Phương Hướng Tiền hơi trầm, theo thanh nhạc thì nên xếp vào giọngnữ trung, trong lồng ngực dường như có một chiếc vò lớn, vừa mở miệng là cả tầng lầu đều có thể nghe thấy. Những người khác trong phòng thiết kế trang phục nữ tới tấp quay đầu lại nhìn, vô số ánh mắt hết nhìn TiêuTiêu lại nhìn chị Phương, như thời tiểu học thấy giáo viên mắng một bạnhọc cùng lớp, đa số học sinh chỉ ngồi xem, không một người nào tỏ ý bênh vực.
Nghe Phương Hướng Tiền quát tháo, sức chịu đựng của Tiêu Tiêu quanh quẩn gần điểm tới hạn rất lâu cuối cùng bùng nổ. Chính là người này khônghiểu gì về nghề nghiệp lại còn chỉ đạo lung tung khiến nửa năm nay côphải làm thêm bao nhiêu việc vô ích. Buổi tối thức khuya phác thảo, banngày còn phải chen chúc lên tàu điện ngầm đi làm đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047315/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.