Con phố đi bộ trong giờ hành chính không khác gì một tổong bỏ hoang cũ kĩ, vô số cửa hàng hai bên há to cái miệng tối đen nhưmực trong nắng tháng tư.
Đôi giày cao gót đế đỏ bước trên mặt phố lát đá hoa cương phát ra tiếnglách cách vang vọng trên đường phố yên ắng, khoe khoang vẻ kiêu sa vàsang chảnh của mình. Chủ nhân của đôi giầy cao gót này có một cặp chândài nhỏ nhắn, mặc một chiếc váy đầm cắt may khéo léo, trong tay cầm mộtchiếc túi xách kinh điển màu đen khiến mấy cô gái trẻ xung quanh khôngngừng đưa ánh mắt cực kì hâm mộ nhìn theo.
Cạch... cạch... cạch... cạch... két!
Tiếng gót giầy cực kì có quy luật đột nhiên lạc điệu, gót giầy kim loạinhỏ bé giẫm trúng mép vạch kẻ đường gồ lên, cổ chân gập lại, chủ nhâncủa đôi giầy cao gót sang chảnh lập tức ngã nhào.
Nhờ kinh nghiệm sau vô số lần ngã sấp mặt, Tiêu Tiêu không hề xót củaxoay chiếc túi xách đặt tiền xuống lót dưới khuỷu tay, hoàn thành một cú xoay người ngã ngửa sau khi bổ nhào với độ khó rát cao, sau đó không có tâm tư để ý đến cánh tay đau đớn, vội vã bò dậy lấm lét đưa mắt nhìnquanh.
Trẻ con bị ngã gọi là vấp ngã, người hơn hai mươi tuổi bị ngã gọi là trò cười.
Nhanh chóng sửa sang lại mái tóc dài tối tung, phủi sạch đất cát bámtrên túi xách, nhìn thấy mép túi bị xước mất một vết nhỏ lập tức đaulòng đến nhe răng nhếch miệng, Tiêu Tiêu ảo não chỉnh lại chiếc khẩutrang trên mặt, xét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047307/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.