

Đêm động phòng hoa chúc, Thẩm Vân Phong đến rất muộn.
Toàn thân hắn nồng nặc mùi rượu, dưới sự thúc giục của bà mụ hỷ sự, hắn khó chịu vén khăn trùm đầu của ta.
Ánh nến lay động, soi rõ gương mặt lạnh lùng, cứng rắn của hắn.
Hắn kín đáo quan sát ta.
Ánh mắt đầy đề phòng.
“Ta biết hôn nhân đại sự không do nàng quyết định, nhưng trong lòng ta đã có người khác, chỉ mong sau này nàng kính phụng trưởng bối, chớ sinh ra những tâm tư không nên có.”
Lời hắn nói hết sức không khách khí.
Giống như cấp trên đối với cấp dưới, trực tiếp ra mệnh lệnh.
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.