Quân bực dọc nắm chặt điện thoại trong tay kể cả khi âm thanh phát ra chỉ còn những tiếng “tút”. Tôi rón rén bước đến bên anh, mỉm cười rút lấy điện thoại. Quân lẳng lặng nhìn tôi, mặt không biến sắc nhưng tôi đoán lòng anh hẳn đang rất muốn chất vấn tôi.
Quân bỗng lớn tiếng làm tôi giật mình:
- Nói. Em nghi ngờ mình có thai từ bao giờ?
- Em… em mới biết… được 4 hôm thôi.
- Vậy sao không nói với anh, em tính giấu anh đến khi nào? Nếu hôm nay anh để em đi, có phải em sẽ giấu anh cả đời, để con chúng ta sinh ra không có bố bên cạnh?
Tôi tủi thân vì Quân to tiếng với mình nên nói lại:
- Em định nói với anh từ hôm thử que hai vạch rồi, nhưng anh có chịu về nhà đâu. Gọi điện cho em cũng không có, vậy em nói với anh kiểu gì chứ?
- Sao không nhắn tin?
- Việc gì em phải là người chủ động liên lạc cho anh khi mà anh hết lần này đến lần khác trả lời cộc lốc, xa cách. Với lại đây là chuyện quan trọng, em muốn nói trực tiếp, muốn biết thái độ của anh. Còn nữa, anh đừng quên anh đã từng tàn nhẫn nói với em thế nào, anh bảo nếu em mang thai con của anh, anh sẽ…
Tôi không dám nhắc lại những lời đau lòng đó nên bỏ lửng câu nói. Quân hiểu ý tôi, anh kéo tôi ngồi xuống giường, nhỏ giọng bảo:
- Ngày trước tức giận thì anh nói vậy thôi chứ kể cả lúc đó em có mang thai thật anh cũng chẳng nỡ động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-oan-nghiet/875786/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.