🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Đôi mắt tôi mờ mịt hơi sương nhìn chằm chằm anh ta rít lên. Bao nhiêu ấm ức suốt thời gian đều bộc phát ra hết:

- Anh hận tôi vì cái chết của chị Linh Đan, anh đau khổ trước sự ra đi của chị ấy vậy anh nghĩ tôi không đau khổ, không dằn vặt, day dứt sao? Suốt thời gian qua có ngày nào tôi được thanh thản? Tôi bị ép phải kết hôn với người tôi không yêu, bao nhiêu dự định, tương lai của tôi trong phút chốc tan sạch. Tôi không hề muốn chuyện xui xẻo kia xảy ra nhưng sao ai ai cũng đều quy chụp, đổ mọi trách nhiệm lên tôi, cứ như kiểu tôi là kẻ đứng sau tất cả, đẩy chị vào chỗ chết, nghĩ ra kế hoạch giả mạo lợi dụng anh đem tiền về cho gia đình thế? Tôi có khả năng đoán trước tương lai à, tôi biết được ngày hôm đó mình sẽ gặp lưu manh, biết sẽ có tai nạn xảy ra, có quyền quyết định sống chết của chị à? Mọi người đều trách tại tôi không chịu nghe lời đứng đợi ở sân bay nhưng có ai biết hôm đó tôi đã bảo chị không cần đến đón, là chị vẫn cứ muốn đi?

Sống mũi tôi cay xè, không kìm nổi nước mắt mà để mặc nó chảy dài thành hàng:

- Suốt những năm qua tôi đã đủ khổ sở lắm rồi, may mắn mấy năm gần đây mới tìm được chút niềm vui của cuộc sống. Nhưng chắc ông trời ghen tỵ với cuộc sống yên ổn của tôi nên mới tạo ra biến cố, đẩy tôi vào tình cảnh éo le, nghiệt ngã như hôm nay. Tôi cũng là

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-oan-nghiet/875751/chuong-17.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Lương Duyên Oan Nghiệt
Chương 17: Tôi hận anh
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.