Ai chứ Hứa Thành Quân chắc chắn không nói suông, anh ta mà nổi máu điên thì không chỉ cánh cửa phòng bị phá mà căn phòng này cũng bị xáo trộn cả lên. Thế nên dù muốn dù không, tôi vẫn phải miễn cưỡng đứng dậy mở cửa cho anh ta.
Cửa phòng vừa bật mở, mùi rượu nồng nặc trên người Quân xộc thẳng lên mũi tôi. Con ngươi anh ta đỏ sọc, chiếc áo sơ mi đã bị cởi bung hai cúc, Quân chăm chăm lườm tôi, đang định đẩy hẳn cửa vào trong nhưng tôi đã kịp ngăn lại:
- Tìm tôi có chuyện gì?
- Tránh ra.
- Đây là phòng tôi. Muộn rồi, anh về phòng mình ngủ đi, có gì ngày mai hãy nói.
- Phòng nào của cô? Cái nhà này là của tôi, phòng này cũng là của tôi. Rõ chưa?
Ừ thì nhà của Hứa Thành Quân tất nhưng đây là căn phòng tôi ở suốt mấy tháng qua mà anh ta chưa từng đặt chân vào dù chỉ nữa bước, tối nay lại dở chứng muốn vào trong. Chả lẽ một kẻ ở nhờ như tôi không có quyền từ chối việc chủ nhà nửa đêm mò qua phòng mình với một thái độ không mấy hòa nhã à?
- Ừ, nhà của anh. Nếu anh muốn đòi lại phòng thì ngày mai tôi sẽ chuyển đến chỗ làm việc của mình, ăn ngủ nghỉ luôn ở đó, sau này anh không phải nhìn thấy tôi nữa, như thế đã vừa lòng anh chưa?
- Tôi cho cô được phép rời khỏi nhà này?
- Vậy anh muốn sao? Tôi ở đây khiến anh ngứa mắt nhưng rời đi thì anh không chịu? Hứa Thành Quân, rốt cuộc anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-oan-nghiet/875749/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.