Một hôm, bố gọi điện cho Hứa Thành Quân bảo chúng tôi về bên nhà ăn cơm. Thật tình tôi không muốn đi vì biết bố sẽ gây áp lực buộc tôi phải sớm có con với anh ta nhưng lại chẳng thể chối từ. Vừa về đến nhà, bố thấy Quân liền hồ hởi cười nói:
- Hai đứa đến rồi đấy à? Vào đây với bố.
Tôi chỉ “vâng” một tiếng, còn Quân vui vẻ đặt gói quà lên bàn đáp lời bố:
- Bọn con có mua ít nhân sâm và tổ yến biếu bố mẹ bồi bổ ạ.
- Đã là người một nhà với nhau mà con vẫn khách sáo thế. Lần sau hai đứa về thăm bố mẹ là ông bà già này vui rồi, không cần quà cáp.
- Chăm sóc sức khỏe của bố mẹ và báo hiếu là việc chúng con nên làm mà.
- Con đúng là đứa con rể tốt. Linh Đan có người chồng như con, bố mẹ rất yên tâm.
- Con còn nhiều điều thiếu sót nên đôi lúc vẫn làm Linh Đan buồn phiền, nhưng giờ chúng con đã là vợ chồng, con sẽ thay đổi và lắng nghe ý kiến của vợ mình nhiều hơn bố ạ.
Bố gật gật đầu ra vẻ tán thưởng, xởi lởi cùng Quân trò chuyện. Mẹ lấy lí do muốn tôi cùng bà và người làm chuẩn bị bữa trưa nên kéo tôi vào bếp, bà không vòng vo mà hỏi ngay:
- Khiết Đan, con sống chung với thằng Quân có vấn đề gì không?
- Không mẹ à. Anh ta chưa phát hiện ra con là giả mạo.
- Mẹ rất lo lắng cho con, vẫn biết con là người cẩn thận nhưng mẹ sợ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-oan-nghiet/875738/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.