Thẩm Hoằng Tuân chỉ thiếu nước nói thẳng ra rằng "Cho dù muội coi trọng một kẻ nghèo hèn, chỉ cần nhân phẩm tốt, gia đình phúc hậu, thì đều được cả!".
Thẩm Lương Vi đỏ mặt lên: "Tam ca ca nói bậy gì đó."
Thẩm Hoằng Tuân chỉ cười không nói, ánh mắt lại ôn nhu sủng nịch, còn phảng phất mang theo hai phần thần sắc "Muội không cần nói ca đều hiểu!".
Thẩm Lương Vi ngượng ngùng vô cùng.
Nàng đang định tiếp tục phản bác thì Thẩm đại phu nhân cũng nhìn không nổi nữa, trừng mắt lườm Thẩm Hoằng Tuân một cái, mắng yêu: "Con làm anh kiểu gì mà không biết xấu hổ trêu chọc Vi nha đầu thế hả? Nói thêm một câu nữa là ta tiễn khách đấy nhé!"
Thẩm Hoằng Tuân cười ha ha: "Nương, con là con trai của người, không phải khách mà!"
Nói xong cả mấy người đều cười rộ lên, coi như chuyện này đã cho qua.
Thẩm Lương Vi lại cảm thấy chột dạ một cách vô cớ, cứ cảm giác tam ca ca thân yêu dường như đã nhìn ra điều gì đó, thật đáng sợ...
Ô... sau này không dám thất thần trước mặt tam ca ca nữa!
Giải quyết được một phiền toái lớn, thể xác và tinh thần nhẹ nhõm, Thẩm Lương Vi cảm thấy nên làm chút gì đó cho Tiêu Cảnh Dụ, vì thế liền chui đầu vào d.ư.ợ.c lư.
Chiến Vương điện hạ là người trong quân ngũ, các loại t.h.u.ố.c chữa thương, giải độc, phòng thân chắc hẳn sẽ không bao giờ chê nhiều đâu nhỉ? Trong phủ Ung Vương, Tình Nhu Quận chúa đang giãy giụa trong tuyệt vọng, liên tục gặp ác mộng, lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-nay-la-ke-doc/5066667/chuong-384.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.