Tình Nhu Quận chúa không kìm được ngẩng đầu lên, liếc mắt đưa tình nhìn Tiêu Cảnh Hoài.
Nàng ta mong đợi sẽ bắt gặp ánh mắt ôn nhu trấn an của Tiêu Cảnh Hoài, mong hắn sẽ đưa tay dịu dàng kéo mình đứng dậy.
Nào ngờ, thứ nàng ta bắt gặp lại là một đôi mắt không chút gợn sóng, thậm chí có thể gọi là lạnh băng. Tình ý trong mắt nàng ta nháy mắt vỡ vụn, sắc mặt cũng hơi thay đổi.
Cảm giác sợ hãi vừa mới rút đi trong nháy mắt lại ập tới.
"Nhớ kỹ," Tiêu Cảnh Hoài nhàn nhạt nói: "Sau này hãy an phận làm tốt vai trò Ung Vương phi của nàng, đừng có động một chút là nổi nóng hành sự bốc đồng, mọi việc phải nghe theo bổn vương, nếu không, bổn vương sẽ không tha nhẹ cho nàng đâu, hiểu chưa?"
Tình Nhu Quận chúa mở to hai mắt, ngây ngốc ở đó như thể vừa mới quen biết Tiêu Cảnh Hoài!
Hắn, biểu ca hắn... thế mà lại đối xử với nàng ta như vậy...
Tuy nhiên, cơn đau lòng này còn chưa qua, giọng nói lạnh lùng của Tiêu Cảnh Hoài lại vang lên lần nữa: "Còn nữa, sau này đừng gọi bổn vương là biểu ca, hãy gọi là Vương gia."
Lồng n.g.ự.c Tình Nhu Quận chúa như bị giáng một đòn mạnh, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch!
Như rơi xuống hầm băng, toàn thân lạnh toát.
Vậy ra, người mà nàng ta từ nhỏ đến lớn một lòng si mê, hận không thể hy sinh tất cả vì hắn rốt cuộc là người như thế nào? Rốt cuộc là người như thế nào...
Ánh Trăng Dẫn Lối
Tình Nhu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-nay-la-ke-doc/5066665/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.