Nhưng nhỡ đâu? Nhỡ nàng bị người ta phát hiện thì sao? Bởi vậy hắn cũng không dám mạo hiểm để nàng một mình ở lại chỗ cũ.
"Nơi này không lớn, chúng ta tìm thử xem." Tiêu Cảnh Dụ suy đi tính lại, vẫn quyết định mang Thẩm Lương Vi theo bên mình.
Thẩm Lương Vi gật đầu đồng ý. Đã vào rồi, nàng tự nhiên cũng muốn tận mắt xác nhận mới yên tâm. Xác định không lầm thì chuyện về sau mới dễ làm.
Biệt viện Hoán Hoa vô cùng tinh xảo độc đáo, so với Thám Mai Viên chiếm diện tích rộng lớn thì hoàn toàn là hai phong cách lâm viên khác biệt.
Tiêu Cảnh Dụ dẫn theo Thẩm Lương Vi, rất dễ dàng tìm được chủ viện.
Hai người lẻn vào trong, Tiêu Cảnh Dụ bỗng nhiên kéo tay Thẩm Lương Vi lại, hạ giọng nói: "Hình như có người tới, chúng ta trốn đi!"
Thẩm Lương Vi giật mình, vội vàng gật đầu.
Hai người lặng lẽ vào một gian sương phòng, yên lặng chờ đợi ở đó.
Tiêu Cảnh Dụ thở phào nhẹ nhõm.
Thính lực của hắn tốt, cho nên khi tập trung lắng nghe, vừa rồi mới vào chưa đi được bao xa hắn đã nghe thấy một số âm thanh vô cùng kịch liệt, còn kịch liệt hơn cả lần trước nghe thấy ở Thám Mai Viên.
Khụ khụ, hắn không thể nào mang theo Thẩm Lương Vi qua đó nghe được.
Thứ dơ bẩn ấy, không nên làm bẩn tai nàng...
Thẩm Lương Vi ban đầu thực sự tin lời Tiêu Cảnh Dụ nói có người tới mau trốn đi, thế nhưng, nửa ngày trôi qua bên ngoài vẫn im ắng lạ thường, căn bản chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-nay-la-ke-doc/5066650/chuong-367.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.