Phàm là đại gia đình, tổng phải có người nhượng bộ mới có thể hòa thuận với nhau. Làm đại tẩu không nhượng bộ thì ai nhượng bộ? Cứ tính toán chi li như vậy, suốt ngày làm cho gia trạch không yên, bảo người ta làm sao không giận? Thẩm đại phu nhân đã sớm không còn chút kính trọng nào đối với Thẩm lão phu nhân, nên cái kiểu mặt đen trừng mắt của bà đối với nàng chẳng có chút uy h.i.ế.p nào.
Lời cần nói, nàng nhất thiết phải nói cho xong.
Trước khi đi, nàng lại nói: "Lão phu nhân, chân tướng chuyện này cũng không thể nói ra ngoài được, con đường đối ngoại của phủ chúng ta có phải nên thống nhất một chút không?"
Vợ chồng Thẩm nhị phu nhân và Thẩm nhị lão gia nghe vậy lập tức nhìn Thẩm đại phu nhân với ánh mắt đầy ác độc.
Thẩm tam lão gia, Thẩm tam phu nhân cũng sốt ruột, vội nói: "Nương, lời đại tẩu nói không sai! Thanh danh Thẩm gia chúng ta không thể để bị hỏng được."
Chuyện này còn liên quan đến con gái nhà bọn họ nữa, đương nhiên không thể để người ngoài đàm tiếu lung tung.
Thẩm lão phu nhân thật sự nghẹn khuất.
Nếu chuyện này chỉ liên quan đến mỗi Thẩm Lương Vi, Thẩm lão phu nhân mới chẳng thèm quan tâm. Bà đã nhận định Thẩm Lương Vi là kẻ vong ân phụ nghĩa, bạch nhãn lang, chỉ mong nó chịu khổ sở nhận bài học.
Nhưng chuyện còn liên lụy đến Thẩm Lương Nguyệt, bà không thể không lên tiếng.
"Đó là tự nhiên," Thẩm lão phu nhân mặt đen sì, liếc nhìn vợ chồng nhị phòng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-nay-la-ke-doc/5064633/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.