"Nhưng mà..." Đinh Lan sợ hãi nhìn về phía Thẩm Lương Vi, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn, chỉ mong Thẩm Lương Vi có thể giúp đỡ nói đỡ một câu.
Thẩm Lương Vi lại nói: "Tam muội muội nói không sai, quanh đây không có ai, nói không chừng Đại tỷ tỷ đã đi trước một bước. Các vị chú bác đại ca giúp đỡ đi, nếu sau này ai tìm được Đại tiểu thư của Thẩm gia chúng tôi, tạ lễ của Thẩm gia nhất định không thiếu. Đinh Lan, hay là ngươi ở lại đây chờ một chút xem sao?"
Nếu đã trung thành như vậy, thì cứ ở lại đây đi.
Thẩm Lương Nguyệt cười lạnh: "Đúng thế! Ngươi cứ ở lại đây đi!" Chẳng lẽ tất cả mọi người đều phải ở lại đây chờ Thẩm Lương Dung? Mơ mộng hão huyền gì thế.
Mặt Đinh Lan trắng bệch, cúi đầu ấp úng: "Nô tỳ, nô tỳ theo hai vị tiểu thư đi trước vậy, nô tỳ đối với khu vực này cũng không quen, ở lại cũng vô dụng..."
Thẩm Lương Nguyệt hừ một tiếng, liếc nhìn nàng ta đầy châm chọc.
Đinh Lan đâu còn dám nói gì nữa? Nếu không lỡ bị bỏ lại đây thì chẳng phải nguy to sao? Tuy rằng về phủ chưa chắc đã có kết quả tốt, nhưng cũng còn hơn là bị bỏ lại nơi này.
Đến chùa Mây Trắng, Thẩm Lương Vi kể lại sự tình, trong chùa lập tức sắp xếp xe ngựa đưa các nàng về thành.
Về đến phủ, Thẩm Lương Vi sai Xuân Anh đi tìm cha mẹ mình, còn mình cùng Thẩm Lương Nguyệt đi tới Phúc An Viện.
Thẩm Lương Nguyệt vừa thấy Thẩm lão phu nhân, gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-nay-la-ke-doc/5064630/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.