Lão Trương ban đầucòn nghĩ Giang Lăng muốn nhân cơ hội này học trộm tay nghề của hắn , lúc này thấy nàng cố ý tránh đi , trong lòng hổ thẹn chút ít .
Hắn làm cho Lưu chưởng quỹ đã nhiều năm , đối với tửu lâu này cảm tìnhcàng sâu đậm , cho nên món ăn này là tận tâm tận ý mà làm , cuối cùngtheo phương pháp của Giang Lăng đổ dấm chua huyết vào , nấu chính thànhmột mâm , lấy thêm mấy đôi đũa bưng lên đại sảnh .
" Này .....có thể ăn sao ? " Nhìn khối thịt vịt đen sì sì , Lưu chưởngquỹ , lão Trương , A Phúc cả ba người đều giơ đũa nhưng không dám đụngvào.
Giang Lăng luôn luôn ngồi chờ Lưu chưởng quỹ hạ đũa gắp thức ăn , thấy hắn chậm chạp bất động , nhịn không được cười nói : " Ăn thứ này cần phải có người nếm trước thử độc sao ? Nếu nhưthế , tiểu Giang đây ăn trước đây . "
Nói xongliền gắp vào khối thịt vịt mà bản thân ngắm trúng đã lâu. Đây là hàmdưới đầu vịt , bên trong có lưỡi vịt là cái mà Giang Lăng thích ăn nhất . Những người này đã nhát gan , vậy thì đồ tốt nàng hưởng hết .
Đầu vịt này rất lớn , ba tháng không biết mùi vị thịt như Giang Lăng bấtchấp tướng ăn có văn nhã hay không , giơ tay lên cho nguyên cái đầu vịtvào miệng .Huyết dấm chua kia hương vị chua mặn tràn ngập đầu lưỡi .
Lại đem lưỡi vịt kia cắn xuống , huyết dấm chua mềm mại , cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-dien-thien-khoanh/1863097/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.