Tìm kiếm trong phòng hồ sơ không có kết quả, sau khi Tần Mạc lên xe thì nhắm mắt lại tựa lưng vào ghế ngồi, trên mặt mang theo mỏi mệt.
Trợ lý lo lắng nhìn anh, khuyên nhủ, “Đã tìm tất cả cô nhi viện ở S thị rồi, đứa trẻ kia có thể hay không đã ….”
Tần Mạc mở mắt ra, lạnh lùng nhìn hắn.
Trợ lý ngậm miệng, cúi đầu không nói chuyện.
“Em ấy nhất định còn sống.” Ô tô chạy vun vút, Tần Mạc thu hồi tầm mắt, nhìn về phía ngoài cửa sổ, “Tôi sẽ tìm được em ấy.”
Phong cảnh ngoài cửa sổ từ vùng ngoại ô hẻo lánh hoang vắng chậm rãi biến thành trung tâm thành phố náo nhiệt chật chội, trợ lý thấy Tần Mạc nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ không động cũng không nói lời nào, do dự một chút, kiên trì nhắc nhở, “Boss, chúng ta đã đi một tuần lễ rồi, chủ tịch vẫn luôn thúc ngài trở về, ngài xem …”
Tần Mạc thu hồi tầm nhìn, trầm mặc một hồi, trả lời, “Đặt vé máy bay đêm nay, bên này phái người tiếp tục điều tra.”
Trợ lý vội vàng xác nhận, lấy điện thoại di động ra bắt đầu đặt vé.
Phía trước là đèn đỏ, ô tô chậm rãi dừng lại, người qua đường tốp năm tốp ba đi qua trước xe, Tần Mạc cầm lấy lúc lắc để ở ghế sau lắc lắc, nâng mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, ánh mắt không chút để ý đảo qua một bóng người đứng ở cửa ra vào tàu điện ngầm cách đó không xa, đột nhiên ngưng chú, sau đó nhanh chóng bỏ lúc lắc xuống mở cửa xe chạy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luon-co-vai-chinh-vong-tuong-mo-rong-hau-cung/759911/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.