Lời này vừa mới vang lên, Từ Điềm Chân đã ngây như phỗng.
“Tỏ, tỏ tình?!”
Cô ấy ngạc nhiên, hô to thành tiếng, nhưng giây tiếp theo lại phát hiện có chỗ không đúng: “Vậy sao các cậu vẫn… Đợi đã, cậu từ chối cậu ta?”
Lạc Tinh Tinh cắn môi, im lặng một lúc lâu: “Không… mình chạy.”
“Chạy? Cậu chạy??” Từ Điềm Chân sờ trán cô: “Lạc Tinh Tinh, cậu sốt mơ hồ rồi à? Bỏ chạy vào lúc đó, chẳng trách đêm khuya Quý Xuyên thất tình, chẳng ai chịu đựng được khi cậu làm vậy đâu!”
“Lúc ấy quả thực mình… trúng tà, mãi đến khi chạy về nhà mình mới nhận ra mình làm chuyện ngốc đến mức nào.” Lạc Tinh Tinh giải thích: “Sau việc đó, mình luôn muốn gửi tin nhắn giải thích với cậu ấy, nhưng mình đắn đo hai ngày, cũng không gửi được chữ nào…”
Cô cúi đầu, giọng nói càng về sau càng bé.
Từ Điềm Chân gõ vào ấn đường của cô: “Tinh Tinh ơi là Tinh Tinh, lát nữa cậu phải nắm cho chắc vào. Không thể quá rụt rè, giọng điệu phải nũng nịu một chút, nếu lại trúng tà, đến lúc đó chỉ có cậu hối hận ——”
Đồng hồ treo trên tường phát ra tiếng tích tắc.
Bỗng nhiên nghĩ đến thời gian không còn nhiều, Lạc Tinh Tinh nhanh chóng ngắt lời cô ấy: “Ừ ừ, mình nhớ rồi, cậu mau đi đi, lát nữa không kịp đâu.”
“Hừ, bây giờ mới biết sốt ruột.” Bị đẩy đến phòng khách, Từ Điềm Chân lấy túi trên sofa lên, đi ra cửa còn không quên cười xấu xa và bảo: “Vậy mình đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luon-co-ngoi-sao-roi-xuong-song-ngoi/3681664/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.