"Đó...... Đó là gì?" Tất cả mọi người bàng hoàng nhìn về phía cửa. Mọi việc diễn ra quá nhanh, khiến bọn họ vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vân Hiểu tiến lên vài bước, nhấc một cây gậy gỗ lên chọc chọc vào cái xác chết cháy trên mặt đất, nàng trầm giọng nói, "Là Âm Thi!"
"Cái gì?" Tất cả mọi người ngạc nhiên, có vẻ không hiểu nàng nhắc đến thứ gì.
Vân Hiểu liếc nhìn đám người một lượt rồi mới tiếp lời, "Những kẻ này đã chết nhưng không biết bọn chúng dùng cách gì để khóa hồn phách vào thân thể và sinh hoạt như thể là người sống."
"Vậy nghĩa là...... Gã ta là một cái xác biết đi sao?" Lão Chu không kiềm được hỏi.
"Ừm." Vân Hiểu gật đầu, "Mặc dù thân thể gã vẫn hoạt động nhưng chết là chết, không có sự sống nên xác thịt cũng mục rữa dần."
Nhớ lại dáng vẻ sau khi bị dán bùa của trưởng thôn, mọi người rùng mình, vội ném phăng bát cơm đang ăn dở đi. Vài người còn quay đi nôn mửa liên tục.
"Cho nên...... " Vân Hiểu sầm mặt lại, "Để tiếp tục sử dụng thân thể, bọn chúng còn có thể làm những gì?"
"Làm gì?" Có đệ tử hỏi lại.
Vân Hiểu ngẩng đầu lên nhìn về phía ngọn núi sau thôn rồi trầm giọng nói, "Các ngươi không thấy rằng...... Trên núi có quá nhiều âm hồn ư?"
Đám người ngây ra, một hồi lâu sau mới hiểu lời nói của nàng có ý gì. Bọn họ trợn mắt há mồm, tỏ vẻ không thể tin nổi.
Bạch Duật bật thốt lên, “Má nó!”
Đúng vậy, số lượng âm hồn trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luon-co-ke-muon-day-hu-do-ton-cua-ta/872732/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.