Ngày hôm sau.
Hôm nay chính là ngày khảo hạch ghi danh, ba người đều dậy thật sớm để đến Thiên Sư Đường. Nhưng tới sớm mới biết, có nhiều người còn tới sớm hơn. Trên quảng trường tấp nập người qua lại, phần lớn họ tập trung thành từng nhóm năm, nhóm bảy mang trang phục giống nhau. Xem ra đó đều là đệ tử từ các môn phái hoặc các thế gia.
Vân Hiểu quan sát kĩ thì nhận ra đa số mọi người ở đây đều đeo một đồng tiền bên hông, mặt trên đồng tiền viết những chữ số trong khoảng từ một đến mười. Một vài người không mang đồng tiền nhưng trên cổ áo họ thêu những đóa hoa. Nhiều thì có bốn năm đóa, ít thì có một hai đóa. Hình như đó đều là những người dẫn đầu đám đệ tử mang đồng tiền kia. Nhưng lại rất hiếm những người vừa không mang đồng tiền vừa không thêu hoa như ba người họ. Vân Hiểu đoán, chắc hẳn đó là mấy dấu hiệu đáng giá cấp bậc tu vi Huyền thuật mà lão Chu từng đề cập đến.
Tuy gọi là khảo hạch ghi danh, nhưng thật ra đa phần Huyền Môn đệ tử đến đây đều để tiến hành chứng thực cấp bậc. Nàng chợt hiểu ra, hôm qua thanh niên kia cố ý nhìn bên hông bọn họ chính là để tìm xem bọn họ mang dấu hiệu cấp bậc nào. Thấy bọn họ thậm chí còn không phải là Nhất Tiền Thiên Sư, gã mới nghĩ bọn họ dễ chọc, nên ngang nhiên ép họ nhường phòng như thế.
Nhắc đến thanh niên kia, Vân Hiểu quay đầu nhìn, quả nhiên thấy đối phương đang đứng lẫn trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luon-co-ke-muon-day-hu-do-ton-cua-ta/872717/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.