Dạ Uyên cảm thấy tiểu đồ tôn mới nhập môn này có hơi kỳ quái. Hắn ngủ say rất lâu rồi, tự mình còn không rõ mình ở trong thần bài này bao nhiêu năm. Chỉ biết, sau khi tỉnh lại, mới phát hiện toàn bộ Thanh Dương Quan chỉ còn duy nhất thanh gỗ mục kia.
Hắn thích yên tĩnh nên trước nay đều không chú ý đến việc trong quán, cho nên quán này quá khứ như thế nào, hắn cũng không quan tâm. Mặc dù hắn không để tâm nhưng cũng có thể khẳng định Bạch Duật tuyệt đối là môn hạ đệ tử ngu xuẩn nhất của hắn.
Tư chất cực kỳ kém, đầu óc còn đần, cả ngày ồn ào làm rạng danh Thanh Dương. Không bàn đến việc y không phát hiện sự tồn tại của hắn, lăn lộn cái vài chục năm mà Thiên Nhãn hay Âm Dương Nhãn đều mở không xong.
Chính hắn cũng cảm thấy Thanh Dương sớm muộn cũng có ngày tàn. Nếu không phải y sớm tối đều đặn thắp ba nén hương, tâm hướng đạo cũng coi là thành kính, hắn cũng muốn trục xuất y ra khỏi sư môn.
Kể từ khi y kéo được tiểu đồ tôn Vân Hiểu tới đây, đẳng cấp khác biệt càng rõ ràng. Vốn đang nhàm chán muốn ngủ tiếp, đột nhiên hứng thú kéo tới, dựa theo lệ cũ, thuận tay ném cho nàng một quyển tu luyện tâm pháp.
Dạ Uyên cũng không cảm thấy chuyện này có gì lạ. Dù sao mấy người lúc trước bái kiến hắn, hắn đều làm như vậy. Đương nhiên ngoại trừ thanh gỗ mục, bởi vì y căn bản không nhìn thấy hắn.
Vốn hắn cho rằng nàng tuổi còn trẻ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luon-co-ke-muon-day-hu-do-ton-cua-ta/872683/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.