Dương Giai Oánh nào biết, chỉ sau khi cánh cửa nhà tắm đóng lại, anh đã mở choàng đôi mắt của mình.
Thực ra, khi cô cựa đầu thức dậy, anh cũng đã thức dậy ngay sau đó. Chỉ là anh giả vờ ngủ say, muốn biết biểu hiện của cô sau khi thức dậy thấy anh nằm bên sẽ thế nào? Có ghét bỏ hay cảm thấy bài xích hay không?
Nhưng có lẽ cũng không quá tệ. Cô không ghét bỏ, cũng chẳng quá bài xích. Thậm chí còn rất nhẹ nhàng, sợ làm phiền giấc ngủ của anh.
Như thế có được gọi là quan tâm không nhỉ?
Mặc kệ cô nghĩ gì mà hành động như thế, anh cứ mặc định là cô đang quan tâm anh đi.
Có hay không cứ để anh tự sống trong suy nghĩ của mình chắc cũng không vấn đề gì nhỉ?
Mới sáng sớm đã suy nghĩ như thế, tâm trạng anh thực tốt.
Dương Giai Oánh vệ sinh cá nhân, tắm xong cô mới giật mình ngớ người. Ban nãy vì rón rén tránh làm ồn đến anh mà quên khuấy đi mất chưa lấy quần áo để thay. Chiếc đầm ngủ hai dây mỏng manh ban nãy cũng đã ướt khi thay ra bị tuột xuống sàn.
Tình cảnh này đúng là có hơi khó xử thật, vì phía bên ngoài kia, vẫn còn một người đàn ông. Cơ mà trong suy nghĩ của cô vẫn cho rằng anh đang ngủ rất say, vì khi cô rời giường anh vẫn không hay biết.
Dương Giai Oánh tặc lưỡi quấn tạm chiếc khăn tắm bước ra khỏi phòng.
Sao cô cứ cảm thấy mình giống như một tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943353/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.