Dương Giai Oánh gửi địa chỉ nhà của Đàm Đình Quân cho Tống Nghiên Phi. Đúng 4h chiều, cô nàng có mặt. Tống Nghiên Phi không khỏi một phen suýt xoa.
- Trời ạ, có cần thiết phải xa hoa đến vậy không? Đàm Đình Quân đây là đang muốn dùng lồng son nhốt người đẹp hả?
- Dẹp cậu đi, không trêu chọc mình cậu liền thấy khó chịu à?
- Đúng là hơi khó chịu thật. Nhưng mà tiểu Oánh Oánh nhà ta quả thực là người đẹp mà.
- Thật hết nói với cậu, thế có định đi hay không, bằng không mình đổi ý đó.
- Đi, đi chứ. Tiểu Oánh Oánh nhà ta thật là dễ nóng giận.
Dương Giai Oánh chẳng buồn phản bác, vì có phản bác cũng không nổi. Cô chẳng bao giờ thắng được Tống Nghiên Phi trong bộ môn đấu võ mồm. Tự động mở cửa xe ngồi vào thôi, mặc cô nàng kia nói nhảm.
Tống Nghiên Phi bị Dương Giai Oánh ngó lơ, thấy bản thân mình vừa bị quê nhẹ, liền cười kì cho qua, rồi cũng lên xe. Hai cô nàng hướng tới trung tâm thương mại lớn nhất thành phố mà tiến tới.
Đúng là không sai khi nói niềm vui của phụ nữ chính là mua sắm. Họ mua sắm bất chấp, vui cũng mua sắm, mà buồn lo hay căng thẳng càng mua sắm nhiều hơn. Chỉ khi được thoải mái mua sắm họ mới có thể buông xõa chính bản thân mình được.
Dương Giai Oánh không mua gì nhiều, chỉ một số mỹ phẩm và vài món trang sức mà cô vừa mắt. Không phải vì cô không có tiền để mua,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943342/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.