Cô nói không ghét, hơn nữa cô cũng chẳng phản bác suy nghĩ của anh. Như thế cũng không quá tệ nhỉ.
Cái anh cần bây giờ chắc là thời gian. Thời gian để anh chứng minh cho cô thấy, anh có thể vì cô mà làm những gì. Cũng như thời gian để cô dần chấp nhận sự hiện diện của anh trong cuộc sống của cô.
Một lát sau, Đàm Đình Quân đã nghe rõ tiếng hít thở đều đều của người trong lồng ngực mình. Cô đã ngủ say, có lẽ ngày hôm nay cũng đã quá mệt mỏi với cô rồi.
Anh dịu dàng hôn nhẹ lên định đầu cô.
- Ngủ ngon, Oánh Oánh!
Sau đó, anh cũng từ từ mà chìm vào trong giấc ngủ.
Đêm đã khuya, Mặt trăng ngoài trời cao kia cũng đã kéo lên tấm chăn mây mỏng mà phủ ngang mình chìm vào trong giấc ngủ. Cảnh vật im lặng đến mức một cơn gió thoáng qua cũng làm chiếc lá giật mình nhẹ lay.
Lại một đêm nữa qua đi.
Mặt Trời thức giấc, nhanh tay kéo đi tấm rèm che phủ cảnh vật.
Dương Giai Oánh mơ màng tỉnh giấc.
Đêm qua, cô ngủ quên lúc nào cô cũng không nhớ nữa. Đàm Đình Quân vẫn nằm bên cạnh cô.
Người đàn ông này nếu lúc nào cũng có thể nhu hòa như khi anh đang ngủ thì thật là tốt.
Cô đưa tay lướt nhẹ một đường dọc sống mũi cao ngất, cao như chính cốt cách của anh vậy. Thì ra, con người còn có thể đẹp theo một cách hoàn hảo đến thế.
Buổi sáng ngày, hình như sự can đảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943333/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.