Tất cả mọi người đều tập trung trong phòng chụp, chỉ có mình Dương Giai Oánh rời đi.
Mắt thấy cô rời đi, anh cũng nhanh ý kết thúc câu chuyện với đạo diễn, rồi đi về hướng cô vừa mới khuất.
May mà Dương Giai Oánh chỉ đi rửa tay, không có đi vệ sinh, nếu không bộ váy cồng kềnh này sẽ ngốn của cô không ít công sức, rất nhanh cô đã trở ra.
Còn chưa nị nặng chết vì chiếc váy, cô sẽ bị giật mìn chết vì Đàm Đình Quân. Vừa mới ra khỏi cửa, bóng anh đang ung dung tựa vào bức tường đối diện làm cho cô không khỏi khỏi một phen giật mình. Dương Giai Oánh đưa tay lên vỗ ngực trấn an.
- Anh đứng ở đây làm gì vậy, làm tôi hết cả hồn?
- Tôi đang tìm em đó.
Cô nhìn anh như nhìn một sinh vật lạ. Cái gì mà tổng tài băng lãnh. Cô khinh nha. Có biết đây là đâu hay không?
- Đàm tổng, anh đang đùa tôi đấy à? Anh nhìn xem, đây là nhà vệ sinh nữ đó.
Cô vừa nói vừa chỉ vào chiếc biển có hình cô gái trên cánh cửa như để minh chứng cho lời mình vừa nói ra. Nhưng anh vẫn vô cùng thản nhiên đáp.
- Thế thì đã sao?
- Đàm tổng à, anh không cần mặt mũi nữa hay sao? Nếu để ai trông thấy, chẳng phải là mặt mũi của anh ném sạch xuống đất à?
- Chẳng sao cả, có mất mặt cũng là tôi mất, em lo gì chứ?
- Tùy anh thôi, tôi không quản nổi.
Anh rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943329/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.