Dương Giai Oánh thực sự lười tranh cãi với bọn. Tranh cãi với người không nói lý lẽ, khác nào tự làm ngu chính bản thân mình.
Nhưng sau khi Dương Giai Oánh rời đi, Bên phía Phan Văn Việt lại không được yên tĩnh đến vậy.
Lam Hiểu Vũ thừa biết, ngày hôm nay, Dương Giai Oánh đã chọc đúng vào tử huyệt của Phan Văn Việt rồi. Hắn có thể không thân thiết hay xem trọng ai, nhưng tuyệt đối không khi dễ tiền bạc. Chỉ cần là tiền bạc hay sự nghiệp của hắn, ai cũng không được phép ngáng đường, chứ đừng nói uy hiếp thắng thừng như Dương Giai Oánh.
Trông đầu Lam Hiểu Vũ cũng đang ngàn lần mắng Phan Văn Việt nhưng ả nào dám nói thành tiếng.
" Đồ ngu, chỉ một con nhãi Dương Giai Oánh mà cũng không xử lý nổi. Để xem, khi tôi tìm được kim chủ mới, có đá anh đi như một con chó.mắc mưa bẩn thỉu hay không?"
Tất nhiên, đấy là trong suy nghĩ của ả, còn ngoài mặt ả vẫn phải ngọt nhạt dỗ dành, trong khi mà ả vẫn chưa tìm được chỗ dựa. Ả ngọt giọng lên tiếng.
- Việt, anh đừng nóng. Chẳng phải có khôn ngoan, sắc bén bao nhiêu thì cũng chỉ là một con đàn bà thôi sao? Mà đàn bà, bao giờ chẳng chịu lụy vì người mình yêu.
- Hừ, đúng là chỉ là một con đàn bà. Còn tưởng mình thanh cao.
- Được rồi, anh đừng giận mà ảnh hưởng sức khỏe. Muốn điều khiển được Dương Giai Oánh đó thì khó gì.
- Em tưởng dễ chắc? Em nhìn thái độ của ả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943319/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.