Dương Giai Oánh nói cô đi sẽ nhanh về, quả nhiên là nhanh về thật. Từ lúc rời đi cho đến lúc trở về còn chưa đầy một tiếng.
Đàm Đình Quân chắc rằng, cô vừa đi gặp Phan Văn Việt về, nhưng anh lấy cớ gì để bắt bẽ cô đây. Chỉ dám hỏi han cô mà thôi.
- Sao em về sớm vậy? Mọi chuyện không suôn sẻ à?
- Không, vẫn rất suôn sẻ đấy chứ? Chỉ là gặp người không muốn gặp, nên tranh thủ về nhanh một chút. Tránh tự làm bản thân thấy khó chịu.
- Ừm.
- Mà anh không tò mò tôi đi gặp ai hay sao?
- Nếu tôi nói tôi tò mò, em có nói cho tôi biết không?
Anh trả lời, nhưng nhiều hơn là đang muốn rào trước ý cô mà thôi. Nhưng không ngờ cô sẽ thật sự sẵn lòng nói với anh thật.
- Tôi sẽ nói, nếu anh hứa không giận.
- Sẽ không, chỉ cần em chịu nói.
- Thật ra, tôi vừa đi gặp Phan Văn Việt về.
Anh tất nhiên đã biết, nhưng do chính miệng cô nói anh thật sự rất vui. Việc cô chịu nói với anh mọi việc, chứng tỏ cô đang tin tưởng anh hơn. Nhưng anh cũng không phản ứng lại. Điều này lại làm cho cô sốt sắng giải thích.
- Thực ra tôi đi gặp anh ta chỉ vì muốn chấm dứt thẳng với anh ta thôi. Chứ tôi và Phan Văn Việt không còn dây dưa gì đâu, anh đừng có hiểu nhầm.
- Tôi không hiểu nhầm, em không cần phải giải thích với tôi như vậy. Chỉ cần là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943312/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.