Bên phía Đàm Đình Quân, Tám giờ tối rồi mà anh vẫn tăng ca. Cơm tối đã được trợ lý Cao mua về nhưng anh vẫn chưa buồn ăn. Có lẽ như mọi ngày có cô ở nhà, anh sẽ thu xếp tranh thủ về ăn cơm với cô. Nhưng hôm nay dù anh có về cũng đâu ai chờ anh.
Trợ lý Cao mặc kệ sếp từ chối bữa tối ngon lành, hắn vẫn cứ phải ăn trước đã. Hắn đang chán hết cả người lên vì phải tăng ca đây này. Hắn không trâu bò giống sếp, lại còn độc thân. Điều hắn ước bây giờ chỉ là tan làm đúng giờ, kiếm một cô bạn gái hẹn hò vào mỗi tối. Mà tốt hơn chút nữa có thể rước về làm phu nhân cũng được.
Hắn thật sự khóc không ra nước mắt. Thanh xuân của hắn ơi, tình yêu của hắn ơi đang nơi đâu. Chẳng lẽ hắn phải ế đến già ư? Hắn không cam tâm, không cam tâm đâu.
Hắn nhàm chán mở hộp cơm và mấy hộp thức ăn trước mặt ra. Múc từng muỗng nhỏ uể oải nhai, như thể trẻ vừa mới tập ăn thô. Vừa nhai vừa lướt điện thoại.
Nguyên cả đũa rau xào vừa cho vào miệng đã suýt bị sặc phun cả ra ngoài.
Mà hành động kém duyên này đã thực sự thu hút sự chú ý của Đàm Đình Quân. Anh nhăn mặt khó chịu.
- Đến ăn còn không ra hồn, cậu còn có thể làm gì.
- Không phải, tôi xin lỗi. Nhưng mà thưa sếp, anh nhìn cái này đi. Xem xong anh sẽ không nghĩ như vậy nữa đâu.
Hắn hai bước thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943307/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.