Lần này tỉnh dậy đã là bốn giờ chiều. Bây giờ cô đã hiểu rồi. Hiểu vì sao Đàm Đình Quân lúc nào cũng chú trọng việc chăm sóc bữa ăn cho cô. Đơn gian là vì anh đang nuôi. Mà con gì nuôi chẳng thịt.
Anh hành đến nỗi vắt cho cô kiệt nước, đến bã còn nát nhàu như thế, anh không sợ sau này sẽ để lại ám ảnh tâm lý trong cô hay sao?
Cô muốn khóc quá đi! Huhu.....
Nhìn qua bên cạnh, Đàm Đình Quân đã thức giấc tự bao giờ, cứ nghĩ anh đã vào nhà vệ sinh cô cất tiếng gọi.
- Đình Quân.
- Đàm Đình Quân, anh có trong đó không?
cô đợi một lát, Không có tiếng trả lời vọng lại, chứng tỏ anh không có ở trong phòng. Lúc này cô mới dám bỏ chăn rời khỏi giường.
May mà anh không có ở trong phòng, nếu không cô lại được phen xấu hổ không dám rời giường nữa vì toàn thân đang trần như nhộng. Bộ quần áo mặc tối qua, vừa bị dính nước mưa, vừa bị anh xả nước trong nhà tắm ướt nhẹp còn đâu.
Cô vừa bước chân xuống giường, nửa thân dưới đã truyền đến cảm giác nhẫn nhẫn đau. Cô thầm chửi trong đầu " Đây chắc chắn là hệ quả của việc hoạt động mạnh cả đêm của tên sói đói kia."
Ổn định một chút, cô lấy quần áo bước vào nhà tắm. Những lúc thế này, cô chỉ ước có một cái bồn tắm lớn xả đầy nước ấm mà ngâm mình thư giãn, như thế sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Nhưng biết làm sao được, cái khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943290/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.