Thời gian bây giờ đối với Đàm Đình Quân, mỗi giây trôi qua chẳng khác gì cực hình. Cái màu đỏ trên tấm biển trước phòng cấp cứu thật làm người ta phải nhức mắt.
Gần hai giờ đồng hồ qua đi, cuối cùng thì màu đỏ nhức mắt kia cũng chuyển thành màu xanh. Bác sĩ mệt mỏi bước ra ngoài, anh vội vàng lại hỏi.
- Bác sĩ, tình hình của cô ấy sao rồi.
Vị bác sĩ vẻ mặt đầy mệt mỏi sau cả đêm dài phải trực nhưng đôi mắt vẫn sáng điềm đạm trả lời.
- Trên người bệnh nhân có khá nhiều vết thương nhưng chủ yếu là bị thương phần mềm chỉ vài thừa sẽ hồi phục hoàn toàn. Chỉ là
- Là sao?
- Bệnh nhân bị gãy một chân trái, đã cố định và bó bột nhưng thời gian lành sẽ hơi lâu. Và hơn hết, bệnh nhân lăn từ trên độ cao như vậy xuống, phần đầu cũng có vết thương, nên chắc chắn sẽ có chấn động. Nhưng nặng hay nhẹ điều này phụ thuộc vào phản ứng khi bệnh nhân tỉnh.
- Vâng, tôi hiểu. Nhưng liệu nếu bị chấn động có ảnh hưởng gì không ?
- Cái này rất khó nói, nhiều người có thể bị mất trí nhớ, hoặc nặng hơn dễ có máu đông tích tụ. Mà những trường hợp như vậy sẽ phải phẫu thuật.
- Vâng, cảm ơn bác sĩ. .
- Không có gì, việc trong chức trách của tôi thôi. Bây giờ bệnh nhân sẽ được chuyển về phòng hồi sức. Có thể là hai đến bốn tiếng nữa bệnh nhân sẽ tỉnh lại.
Đàm Đình Quân vẫn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943274/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.