Mọi người ăn uống gần như no say, sắp tàn tiệc tới nơi thì Hoàng Trọng Minh mới mò tới. Cả sáu con người ném ánh mắt như nhìn thấy đống đồ phế thải về phía hắn.
Hắn cảm thấy cực kỳ gượng gạo, nhưng dù sao cũng đã trót tới. Mà quay về luôn càng khó coi hơn. Không nước gì được, hắn cũng đành giả lả cười cợt chào hỏi.
- Bác trai, bác gái, chưa gì mọi người đã ăn uống no say rồi sao?
Đàm Đình Quân giọng đầy khinh khỉnh đáp lại.
- Đồng hồ của cậu đeo tay chỉ để cho đẹp thôi hả? Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không mà bảo sớm?
Hắn cười xòa không đáp, cũng chẳng cần chờ ai mời, hắn tự động ngồi xuống vị trí ghế trống. Dày mặt lên một chút mới được. Cần gì Đàm Đình Quân hỏi, hắn đương nhiên biết bây giờ là mấy giờ. Hắn chỉ nói qua loa chiếu lệ. Ông bạn nối khố kia có cần vạch mặt hắn một cách không thương tiếc hay không?
Tuy mọi người đã ăn no, nhưng đồ ăn trên bàn vẫn còn khá nhiều. Cái bụng rỗng tuếch của hắn bắt đầu biểu tình. Hắn ăn như ma đói không người hương hỏa. Đàm Đình Quân ném về phía hắn ánh mắt đầy ghét bỏ, miệng càm ràm.
- Bộ nhà cậu bị phá sản, không có tiền cho cậu ăn một bữa cơm hay sao mà cậu ăn như ma đói thế hả?
- Phì, phỉ phui cái miệng của cậu, đừng có mà trù ẻo. Hoàng thị chúng tôi vẫn phát triển tốt lắm.
- Tốt, tốt chỗ nào. Tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943262/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.