Edit: Độc Tiếu
Sáng sớm ngày hôm sau tỉnh lại, vẫn như trước có bữa sáng nóng hầm hập, chậu nước ấm cùng khăn vẫn ở trên giá, chỉ trừ bỏ-- thân người, không lạitiễn hắn ra cửa.
Trong lòng hắn vừa giận vừa buồn.
Bắt đầu làm việc, tạm thời đặt chuyện nhà xuống, chuẩn bị quà tặng đến nhà trưởng thôn thăm hỏi.
Vô luận nguyên nhân thật sự ra sao, hai người có xung đồng, cuối cùngngười bị thương vẫn là Tưởng Dung. Đây là chuyện thật, lân cận không ítngười nhìn thấy, hắn nếu không nói thê tử, sau này nàng càng khó làmngười.
Chuyện thôn trường cũng tương đối khó. Nếu không phải vườn trái cây không thể không có hắn, hắn đã sớm chạy lấy người, cũng sẽkhông phát sinh ra nhiều chuyện như vậy.
Nhưng thật ra Tưởng Dung cũng không so đo cái gì, chỉ nói nàng không có ý gì cả, mong đối phương đừng phòng bị nàng như thế, sự tình qia đi cũng sẽ không có chuyện gì.
Tóm lại, việc này tạm thời không cần phải nói đến, trở lại trong nhà, cũngkhông biết là nàng có tỉnh ngộ ra chưa, hay vẫn là tự biết đuối lý. Căng thẳng một ngày, rồi giống như chưa có chuyện gì, cũng không hề nhắc lại chuyện này.
Ngày vẫn như cũ yên lặng trôi qua, hai phu tâm đồngtâm dưỡng dục đứa nhỏ, nhàn lại nắm tay tản bộ bên bờ ruộng, dưới trờisao dựa vào nhau trò chuyện.
Hiện tại đã có thê nhi, trên vai cótrách nhiệm dưỡng gia, mỗi thắng rút ra chút ngân lượng đưa cho đại ca.Nhưng vô luận thế nào cũng không thể không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoc-the/3207900/quyen-2-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.