*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Yang3S
__________
Tạ Đạo Niên lấy một cái chiếu trúc* trải xuống đất, chiếu trúc này khá rộng, hai người ngủ vẫn còn thừa một ít, trải ga giường xuống, và đặt hai cái gối xuống để hai người gối đầu, một cái giường xuất hiện.
(*chiếu trúc: chiếu làm bằng trúc)
Lục Yên cầm cái gối lên nhìn, "Vẫn còn dùng gạo để làm gối."
"Cái này do mẹ làm từ ngày xưa."
Gia đình nhà họ Tạ tương đối tiết kiệm, cho dù có của cải cũng không tiêu xài, Tạ Đạo Niên cũng luyện thành thói quen, Lục Yên biết anh không thích làm những việc xa xỉ, mỗi sáng cũng chỉ uống một cốc trà táo đỏ* để giữ ấm.
(*trà táo đỏ: có tác dụng nuôi dưỡng các dây thần kinh, bổ máu...)
"Để em phải chịu khổ* rồi."
(*chịu khổ: từ gốc là "委屈" = (hán việt) ủy khuất, có nghĩa là oan ức, uất ức, tủi thân,...)
Lục Yên ôm lấy anh, "Không khổ, có anh ở đây rồi em không cảm thấy khổ."
Tạ Đạo Niên ôm chặt eo của cô, đặt một nụ hôn xuống trán cô, "Anh đi hái rau, em đi nấu cơm, có được không?"
Lục Yên gật đầu, trước khi đi, Tạ Đạo Niên đội một cái mũ rơm lên đầu, với vẻ ngoài đẹp trai của anh, đội mũ rơm lên liền có một cảm giác không nói lên lời, Lục Yên cố gắng nhịn cười, Tạ Đạo Niên búng nhẹ tay vào trán cô, "Nồi cơm điện hỏng rồi, em chỉ có thể nấu cơm bằng bếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-yen-anh-yeu-em/799461/chuong-13-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.