*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Xung quanh toàn là ánh sáng màu vàng, rực rỡ, huy hoàng đến chói mắt, tất cả những nơi mắt thường có thể thấy được đều ngập tràn màu này, ngoại trừ nó không thể thấy bất kỳ thứ gì khác.
Đây là ấn tượng duy nhất của Thẩm Thạch về nơi ấy, hắn muốn làm gì đó nhưng dường như mất đi khống chế với cơ thể mình, tất cả sức lực như bị đè nén trong cơ thể, không thể nào sử dụng, giống như bị một sức mạnh nào đó phong ấn lại.
Luồng sáng màu vàng cứ thế tập trung, bao phủ, không biết trải qua bao lâu, vừa như trải qua hàng ngàn năm vô tận (DG : dịch từ dằng dặc tuế nguyệt : thời gian dài vô cùng tận) lại phảng phất như trong một cái chớp mắt, ánh sáng màu vàng rực rỡ ấy đột ngột dừng lại, Thẩm Thạch lập tức cảm thấy thân thể mình rơi xuống vách núi, giống như trạng thái không trọng lượng vậy.
Sau một giây thì hắn thực sự rơi xuống đất, "bịch" một tiếng, mặt đất vững chắc thân mật hỏi thăm mặt hắn cùng với một mùi hương lạ thường nhưng mới mẻ, cảm giác giống như - một thế giới hoàn toàn mới.
Bầu trời dường như vẫn còn sáng, trước mặt hình như có một mảng xanh xanh, còn thoang thoảng ngửi thấy mùi cỏ xanh tươi mát hòa với mùi bùn đất. Đây chính là ấn tượng cuối cùng còn lại trong đầu Thẩm Thạch trước khi hắn hôn mê.
※※※
Giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-tien/3056443/quyen-1-chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.