Thẩm Thạch xuyên qua mây mù một mạch chạy nhanh xuống núi, thân ảnh của hắn thoắt hiện trong những đám mây khiến chúng dập dềnh như sóng nước, sau đó lại biến mất không thấy đâu nữa. Những bậc đá vuông vức và bóng loáng lướt qua dưới chân hắn, Thẩm Thạch ba bước cũng thành hai bước, một đường chạy vội, tốc độ so với lúc lên núi còn nhanh hơn rất nhiều, không lâu sau hắn đã về tới cái ngã ba lúc trước.
Ngực Thẩm Thạch phập phồng, hắn vừa thở dốc vừa nhìn lên Thính Phong Đường, đồng thời vô tình sờ vào Như Ý Đại ở thắt lưng, tựa hồ có chút phân vân, sau một lát im lặng rốt cuộc Thẩm Thạch cũng hướng đường cũ quay về. Tuy lúc trước do Đỗ Thiết Kiếm dẫn đi, nhưng tìm đường xuống Nghênh Tiên Đài cũng không phức tạp, cả ngọn núi cũng chỉ có một con đường cho nên Thẩm Thạch rất dễ dàng tìm được lối quay về Nghênh Tiên Đài.
Trở lại Nghênh Tiên Đài, một lần nữa nhìn thấy ba khu biệt viện quen thuộc, nội tâm Thẩm Thạch xem như nới lỏng một chút, sắc mặt cũng tỉnh táo và bình tĩnh hơn. Lúc này là vào ban ngày, đệ tử của ba môn phái có vẻ thanh nhàn dạo chơi quanh Nghênh Tiên Đài, thỉnh thoảng cũng bắt gặp ở gần đó một vài đệ tử mang trang phục của Nguyên Thủy Môn đang đi tới đi lui.
Thẩm Thạch lấy lại vẻ bình tĩnh, hắn không muốn ai chú ý tới mình nên cúi thấp đầu đi thẳng về phía Lăng Tiêu biệt viện.
Đoạn đường này quả thật không có ai chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-tien/3055865/quyen-3-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.