6 giờ sáng, ngày 30 tháng 9.
Dưới sự thúc giục lần nữa của Sophia, Lâm Phức Trăn ôm con gấu bông vào lòng, vùi mặt vào người chú gấu bông kéo lê bước chân đi theo phía sau Sophia.
Mở cửa ra, tài xế của Liên Gia Chú đã đứng ngoài cửa, là người đàn ông Nhật Bản biết võ Karate.
Người đàn ông Nhật Bản vẫn tiếp tục tác phong của con nhà võ trước sau như một, vẻ mặt nghiêm nghị, đưa một phong thư trông như một tấm thiệp mời tới trước mặt cô.
Bì thư là màu hồng nhạt sao?
Không phải là một tấm "thiệp hồng" đấy chứ? "Thiệp Hồng" đương nhiên không phải là "Bạn trai kết hôn cô dâu không phải là tôi", Liên Gia Chú tặng cho Lâm Phức Trăn tấm "Thiệp hồng" như giả như thật.
Vào ngày sinh nhật năm nào đó cô đã nhận được tấm "Thiệp hồng" do chính Liên Gia Chú tự tạo, vừa mở ra thì "Bùm" một tiếng, hỡi ôi toàn bộ tóc tai mặt mũi cô toàn là bột màu hồng.
Lúc đó cũng là do tài xế của Liên Gia Chú đưa cho cô, lúc đó cũng nghiêm túc chỉ đích danh cô phải ký nhận.
Lâm Phức Trăn dùng ánh mắt ra hiệu cho Sophia nhận lấy, Sophia vẫn đáp lại cô bằng một bộ mặt lạnh như tiền.
Thôi được rồi, người trả lương cho Sophia vẫn là dì Daisy, Sophia chỉ nghe lời của dì Daisy thôi.
Cô nhận tấm thiệp từ tay người tài xế.
Cô thở ra một hơi dè dặt mở bức thư ra.
Không có tiếng "Bùm" kia, cũng không có bột mì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-nay-dung-khi-do-sai/2150480/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.