Đang mơ màng, Âu Dương Huyền chợt cảm thấy có chút lạnh. Hắn mở mắt ra, xung quanh tối đen như mực, nhìn không rõ được năm ngón.
"Mất điện sao?" - Âu Dương Huyền nghĩ thầm.
Thông thường khi mất điện, bệnh viện sẽ cho bật máy phát điện tạm thời. Mất lâu mớiđáng lo chứ mất khoảng ba đến bốn tiếng thì vẫn có thể cầm chừng được.
Năm phút rồi mười phút trôi qua, vẫn không thấy điện được khôi phục, Âu Dương Huyền bắt đầu lo lắng:
"Kỳ quái, sao lâu như vậy vẫn chưa thấy gì?"
Bệnh viện khác với trung tâm thương mại hoặc nhà hàng, nơi này có nhiều thiết bị y tế nên cần hoạt động liên tục. Nhấc điện thoại bàn, Âu Dương Huyền quay số gọi xuống phòng kỹ thuật.
Đầu bên kia im lìm. Không có tín hiệu!
Không chỉ mất điện, ngay cả đường dây điện thoại cũng trục trặc luôn sao?
Âu Dương Huyền lại mò tay vào trong túi, chợt nhớ ra vừa nãy thay quần áo, điện thoại di động vẫn để trong tủ thay đồ. Chán nản, hắn đành mở ngăn kéo ra tìm đèn pin, bên trong còn để hai cuốn sách y học, một sấp tài liệu và một chiếc chìa khóa.
Nhìn thứ này, Âu Dương Huyền nhớ ra đây vốn là chìa khóa kho dược liệu do Lâm Hạo quản lý. Lâm Hạo năm nay ba mươi chín tuổi, kém Dương Huyền một tuổi. Hai người quen nhau cũng được mười năm có lẻ. Tính cách gã hào sảng, Dương Huyền thì trầm mặc ít nói, cũng không rõ vì sao hai người lại chơi được với nhau.
Theo quy định thì cuối ngày chìa khóa phải gửi ở phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-dai-than-phu/170205/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.