Một điều hết sức châm biếm đó là: Sau “Ngày mất” một ngày là sinh nhật nàng. Bản thân Đường Phong Hoa chẳng nhớ, cũng có thể là trong tiềm thức của nàng không muốn nhớ đến. Mới sáng sớm đã có người đến gõ cửa, nàng trong cơn ngái ngủ choàng áo khoác đứng dậy đi mở cửa. Cửa vừa mở ra, nàng nhất thời ngẩn người.
Sáu thiếu niên với tướng mạo thanh tú khôi ngô xếp thành hàng ngang, đứng trước cửa phòng. Vừa nhìn thấy nàng, sáu người đồng loạt mỉm cười, khom người chúc mừng: “Chúc Phong cô nương sinh nhật vui vẻ!”
“Các ngươi là ai?” Đường Phong Hoa nghi hoặc nhìn lướt qua bọn họ. Những thiếu niên này mặt như ngọc thạch; đường nét sắc sảo như con gái; khóe mắt, chân mày cong cong mềm mại. Nếu không phải có yết hầu ở cổ, thì thật đúng là khó phân biệt trai hay gái.
“Hoa công tử mời chúng tôi đến chúc mừng sinh nhật Phong cô nương.” Một thiếu niên đứng giữa ôn hòa mỉm cười, bộ dạng tươi cười kia như mùa xuân đâm chồi nảy lộc, mang thêm mấy phần phong tình mê hoặc không nói nên lời, “Hôm nay cô nương có đặc biệt muốn đến chỗ nào không?”
Hắn vỗ nhẹ tay, ra hiệu cho một thiếu niên khác đứng bên cạnh bưng chiếc hộp thức ăn gỗ chạm trổ hoa văn, nói tiếp: “Chi bằng ăn sáng trước đã, xong rồi nghĩ tiếp được không?”
Đường Phong Hoa nhướng mày thật cao, khóe môi chậm rãi nở nụ cười hứng thú. Nàng tránh sang một bên nhường đường, mấy thiếu niên đó nối đuôi nhau vào trong phòng.
Các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-cung-vo-phi/2316738/quyen-1-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.