1 giờ 30 phút sáng!
Sau khi kiểm tra đối chiếu các con số, Hữu Khang mệt mỏi đóng tài liệu chuẩn bị lên giường chợp mắt, bất thình lình điện thoại phát sáng. Nhìn thấy tên người gọi, tâm anh liền bất an. Giờ này lẽ ra cô ấy nên ngủ say, chuyện gì lại xảy ra? Anh vội vàng chụp lấy điện thoại, chỉ vừa ấn vào nút màu xanh trên màn hình, một tiếng nấc nghẹn vang lên:
"Cậu Khang.. tôi, tôi.. giết người rồi." Giọng nói hoảng loạn, run rẩy cho thấy tinh thần của người gọi đang vô cùng bất ổn.
Lòng Hữu Khang chấn động. Có cái gì đó như vừa chắn ngang lồng ngực, chặn đường hô hấp của anh. Hữu Khang không quan tâm kẻ đã chết là ai và nguyên nhân xảy ra sự việc đau lòng, anh chỉ lo lắng cho người con gái bên kia đầu dây.
"Mợ nhỏ đừng sợ." Hữu Khang cố gắng nhỏ giọng nhẹ nhàng hết mức có thể: "Giờ mợ nhỏ ở chỗ nào, nói cho Khang biết, Khang sẽ đến đó ngay bây giờ."
Anh cố giữ bình tĩnh vì không muốn người con gái yếu đuối này chịu thêm bất kỳ đả kích nào nữa. Anh biết mình sẽ không để cô xảy ra chuyện. Đời của cô đã đủ tội nghiệp. Nếu cô lỡ tay sát hại ai đó thì chắc chắn lỗi từ phía người kia. Con người lương thiện như cô ngay cả kiến còn không nỡ giết, thì làm sao nỡ tổn thương ai. Cho nên tên nào đó chết cũng đáng vì đã dồn cô vào bước đường cùng. Đừng trách anh ác độc nhưng anh thật sự căm giận kẻ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-binh-cung-biet-buon/3396619/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.