Câu nói của Minh Đề khiến Thiệu Việp hài lòng ra mặt, ha hả cười. Bên kia bọn Ngự Bắc Vương, Ngự Man Vương cũng không nhịn được mà bày ra bộ dạng đắc chí. Long Đĩnh trầm tư một hồi, rót ly rượu uống cạn. Tôi phải thừa nhận lúc này y nhẫn nhịn rất tốt, bị Minh Đề khích bác như vậy vẫn có thể thản nhiên uống rượu.
"Đúng là Thiên tử đã trọng đãi Hành Quân Vương."
"Kim tử vinh lộc đại phu kiểm hiệu thái úy Hoan Châu thứ sử." - Minh Đề sửa lại, địch ý rất rõ.
Bởi Long Đĩnh lên ngôi chưa được bao lâu, dù trong xưng đế - ngoài xưng vương nhưng ở thời điểm này, trước khi được phương Bắc chính thức sắc phong thì để thể hiện khiêm tốn ngoại giao, vua nước ta thường chỉ tự xưng Tiết độ sứ(9) với phương Bắc. Quyền An Nam tĩnh hải quân lưu hậu(10) của Long Đĩnh mà nói tương đương nhị phẩm trong khi chức vị Kim tử vinh lộc đại phu kia của Minh Đề đã là hàm tam phẩm rồi. Minh Đề hống hách ngang nhiên chỉnh lời, cố tình mặc triều phục nhà Tống chẳng phải để nhắc việc y được ngự ban còn Long Đĩnh dù đã lên ngôi đi chăng nữa vẫn chưa được vua Tống sắc phong sao?
Câu nói của Minh Đề không chỉ như trực tiếp dội gáo nước lạnh vào Long Đĩnh mà còn khiến không khí vốn nặng nề của buổi yến tiệc càng trở nên u ám hơn. Tôi đứng mà không yên, lúc lúc lại lén trộm nhìn khuôn mặt như tảng băng nghìn năm của Long Đĩnh, hai tay vô thức bấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447731/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.