Căn phòng đóng kín mít đến một tia sáng cũng không thấy. Trên khắp các cửa sổ, cửa chính, thậm chí là góc nhà, trên bàn đâu đâu cũng dán bùa vẽ nguệch ngoạc. Dường như sợ dán chừng đấy còn chưa đủ, ở góc phòng có một gia nhân đang lúi húi đốt thứ ngải gì đó khét mù, mùi vô cùng khó chịu. Tôi đi đến bàn trà, bình tĩnh rót một ly rồi tiến lại chỗ ngải đang đốt, thẳng thay hắt ly trà vào. Ngải gặp nước tắt ngúm, đám nô tỳ sợ hãi chạy lại co cụm với nhau.
Trên giường vợ Trần Chất gần như bất động, trong lòng tôi không khỏi chua xót. Hai tháng trước khi tôi gặp người phụ nữ ấy vẫn còn tươi cười, giọng lảnh lót như chim bách thanh mà giờ đây đã chẳng còn chút sức sống nào nữa. Sắc mặt vàng nhợt, môi đỏ, thở to và gấp, hai tay nắm chặt, hàm răng nghiến lại. Tôi khẽ ấn vào bụng dưới, dù đang li bì nhưng chị vẫn nhíu mày điệu bộ đau đớn. Tôi bóp cho miệng há ra, chất lưỡi đỏ tía. Khi bắt mạch thì mạch huyền sáp hữu lực.
"Chị nhà có bị cấm khẩu không?" - Tôi hỏi Chất.
"Có."
"Trước khi hôn mê bụng dưới có đau từng cơn, không cho ấn vào không?"
"Quả là có triệu chứng này."
"Anh biết là chứng gì rồi đúng không?"
Chất gật đầu:
"Là sản hậu huyết vựng(1)."
"Vậy tại sao không chữa sớm hơn?" - Tôi lạnh giọng.
Chất chỉ cúi đầu không trả lời.
Lúc này vừa hay bà mẹ đi tới, thấy ngải trong phòng đã bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447490/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.