Cả tôi lẫn ông Nhã đều ngạc nhiên tới độ mắt mở to hết cỡ. "Khai Phong Vương" nào tới "mừng lễ cưới" cơ?
Không để chúng tôi phải chờ đợi hay hỏi lại thêm bất cứ lần nào, Lê Cao Sạ đã dương dương tự đắc bước vào. Từ đầu đến chân Sạ mặc áo lụa đỏ, tóc thắt bằng vải chỉ tơ vàng, tay cầm một cái quạt lông hạc, vừa bước tới chỗ tôi vừa phe phe phẩy phẩy, cười:
"Đính chính lại một chút, ta tới đây không phải để mừng hôn lễ."
Cả tôi lẫn ngài Chưởng thư ký hết nhìn Sạ lại quay ra nhìn nhau, mãi mới định thần được. Hoàng Thành Nhã lên tiếng:
"Điện hạ, hôm nay là thánh tiết chúa thượng, giờ này người chẳng phải nên ở trong cung sao?"
Sạ không để bị ông Nhã bắt thóp, chỉ cười nhẹ:
"Thánh tiết của phụ hoàng không phải văn võ bá quan như ông cũng phải vào cung sao?"
Hoàng Thành Nhã im lặng một chút:
"Điện hạ nói đúng. Chỉ là giờ lành chưa đến, trong nhà lại có chút việc riêng..."
Sạ chưa nghe hết câu trả lời đã bật cười thành tiếng, ưu nhã phe phẩy quạt rồi tự mình tìm đến một vị trí "đắc địa" trong phòng, thoải mái ngồi xuống. Dáng vẻ như vậy đến một người trưởng thành như tôi cũng kém xa. Đứa trẻ này chẳng biết sẽ làm gì tiếp theo nữa.
Chẳng riêng gì tôi mà có lẽ ông Nhã cũng tò mò, hơn nữa trong nhà còn bao việc, thắp hương gia tiên xong còn phải mau mau chóng chóng vào cung dự thánh tiết.
"Hôm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447475/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.