Lịch Vũ nói đến đây một tay buông lỏng dây cương, một tay siết chặt eo tôi hơn nữa, vừa dữ dội vừa nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn.
Gió hạ luồn qua từng kẽ lá, những tán bạch đàn như đang hoan ca một khúc nhạc diệu kỳ. Khắp vùng đồng cỏ mênh mông chỉ có hai người lặng lẽ bên nhau, yên bình tận hưởng những giây phút rạo rực ấm nóng từ trái tim ra đến tận từng hơi thở.
Không!
Phải tỉnh lại! Không cần lo xa đến mức đấy! Tôi tưởng tượng hơi quá rồi.
Lịch Vũ này là ai cơ chứ? "Con thầy, chồng bạn, trai cơ quan", cả ba thứ đấy chớ nên đụng vào. Lịch Vũ còn là sếp tôi, cho dù bỡn cợt hay thành ý tôi cũng không thể để chuyện này xảy ra!
Lịch Vũ mới vừa nói xong còn chưa kịp động chân động tay tôi đã nhảy khỏi ngựa, co giò chạy trối chết.
"Đam! Nàng đi đâu đấy?"
Tôi vừa bịt tai vừa chạy.
"Phủ ở hướng này cơ mà?"
Có lẽ nếu thầy thể dục của tôi có ở đây hẳn thầy tự hào lắm. Tôi chạy bứt tốc trong bóng tối với tốc độ đáng kinh ngạc mà không hề vấp ngã.
Lịch Vũ sẽ giận?
Không hề!
Tôi chỉ nghe tiếng cười vang vọng truyền đến từ phía sau trong khi vẫn lảo đảo chạy khắp đồng.
Mẹ kiếp! Lịch Vũ còn dám trêu chọc tôi.
***
"Trò lại mất ngủ à?" - Trần Uy quay sang hỏi khi đang cùng tôi đứng trước cửa chờ được truyền vào điện Long Bộc.
"Dạ bẩm Giáo thụ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447450/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.