Hình như tôi lại xuyên không lần nữa.
Không phải xuyên về 1000 năm trước, không còn ở Đại Cồ Việt mà là xuyên về năm tôi 6 tuổi.
Cả cơ thể tôi nhẹ bẫng, tan ra trong niềm hạnh phúc hân hoan khó tả. Là Cao Phong(1)! Chính là Cao Phong trong tâm tưởng những ngày thơ bé của tôi!
Cả một vùng Cao Phong mát lạnh. Gió mơn man trên da thịt, trên những lá cam xanh mướt, trên những trái chín vàng ươm, căng mọng, óng ánh như rót mật. Tôi hân hoan nhảy chân sáo khắp ngọn đồi, bàn tay bé xíu hái một bông dã quỳ dại cài lên mái tóc. Mùi đất, mùi cây cỏ thơm lừng ươm trọn cả những quả đồi trùng trùng điệp điệp.
Cam đã vào mùa chín. Đồi nối tiếp đồi óng ánh vàng trong nắng, tựa hồ những chiếc đèn lồng bé xinh thắp sáng cả vùng trời.
"Em đừng chạy nữa, về nấu cơm thôi kẻo ông bà chờ."
Tôi quay lại, một khuôn mặt tròn bầu bĩnh đáng yêu cùng đôi mắt đen láy lanh lợi. Cô bé chừng mười tuổi tiến đến nắm chặt tay tôi dắt đi. Rất tự nhiên, tôi cũng nắm lấy, hạnh phúc hân hoan trên đường trở về nhà.
"Ông bà đã bón phân xong hết rồi ạ? Em tưởng bà bảo mấy ngày nữa?"
"Ừ, xong rồi. Em muốn ăn cá không? Mình ra hồ câu."
Tôi gật đầu, miệng cười toe toét. Cá rán giòn là món tôi yêu thích nhất sao có thể chối từ. Chị dắt tay tôi, hai chị em tung tăng trên con đường đất. Về tới nhà chị chạy vào bếp thổi cơm. Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447439/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.