Mẹ tôi dạy rằng: "Con gái không nên rượu chè, không nên lên bar pub(1)".
Mẹ tôi cũng dạy rằng: "Con gái chớ nên về khuya, chớ nên đi một mình".
Vậy mà trong một đêm tôi phạm tất cả các điều mẹ dạy. Cá không ăn muối cá ươn, con mà cãi mẹ trăm đường có điều bất thường xảy ra không lường được!
Gần nửa đêm, tôi lảo đảo bước ra khỏi một quán quen sau khi không còn phân biệt nổi đâu là đường đâu là giường. Những kẻ không còn đủ tỉnh táo thường thì hiếm khi biết được mình về nhà bằng cách nào nhưng lần này tôi biết! Ban nãy cậu em bartender(2) khả ái đã giúp tôi gọi Grab và hộ tống đến tận cửa nhưng đương nhiên, cuộc đời nào có dễ dàng đến vậy. Tôi thích thử thách: thử thách bartender bằng việc trốn đi ngay khi cậu ta nhặt giùm túi xách còn thử thách chính bản thân mình bằng việc lạc trong lối ra rối như mớ bòng bong này.
Dường như sợ hidden bar(3) chưa đủ "hidden"(4),ông chủ quán khéo chọn một con ngõ bé tẻo teo, tối om đã thế đèn đường khi còn lúc tắt. Tôi ngẩng đầu lên nhìn ánh sáng leo lét chớp nháy liên tục, miệng lẩm nhẩm ông chủ keo kiệt không chịu thay đi. Làm dịch vụ như vậy là kém, như vậy là thất bại. Khách từ quán rượu ra mấy ai còn nhìn rõ đường đâu mà chơi khó nhau thế này? Đến đây điện tắt hẳn, tôi hít vào một hơi, dằn xuống cảm giác buồn nôn như sóng chiều đang dâng lên đến tận họng, tiếp tục dò dẫm trong bóng tối.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447420/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.